• Home
  • Kết quả bóng đá
  • Nhận định bóng đá
    Home » Một ngày rồ dại
    Một ngày rồ dại...

    Một ngày rồ dại...

      ↵

     
    Truyện tình hay, truyện ngắnay,  htruyện tình yêu

     Hôm nay là chủ nhật. Chị điện cho tôi lúc 5h sáng, khi tôi còn đang ngủ vùi sau một đêm rối bời trong mớ ý nghĩ mệt nhoài về tình yêu, gia đình, sự nghiệp. Trong tình trạng ngái ngủ, tôi vẫn không khỏi giật mình bởi ý nghĩ “có chuyện gì mà chị lại gọi cho tôi vào giờ quái đản này khi chị thừa biết ít nhất phải ba tiếng nữa tôi mới bình minh ”.
    -Cưng à! Dậy chưa em? Chị buồn quá, rối rắm quá mà không biết phải làm sao nữa.
    -Chuyện gì vậy chị, nói em nghe!
    Như được cởi tấm lòng, chị nói trong tiếng nức nở:
    -Người ấy đã có bồ mới rồi. Chị đang ghen em ạ, chỉ muốn xông ra đường bóp cổ cái con nào đó đã nhảy vào trái tim người ấy. Chị đã quen với việc người ấy thuộc về chị. Dù đã chia tay nửa năm không ai liên lạc với ai, dù biết lúc vắng mình người ấy có thể chơi bời với đứa này đứa khác, nhưng mà sao hôm nay tim chị thấy đau. Chị bằng này tuổi rồi mà sao vẫn mù quáng mãi hả cưng?
    Tôi khá bất ngờ về câu chuyện của chị. Quen nhau nhờ một trang mạng xã hội, chơi với nhau không lâu nhưng đủ thân thiết để phàn nàn với nhau chuyện này, chuyện kia trong cuộc sống. Từ trước đến giờ tôi cứ nghĩ chị là thuộc dạng đàn bà chả coi đàn ông ra cái thá gì. Thích thì chơi, chơi chán rồi bỏ. Tôi cũng biết vợ chồng chị cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, mấy lần thấy chị than nhưng không tiện hỏi kĩ. Đôi ba lần gọi cho chị, chị bảo đang ngồi cùng hội trốn chồng bày mưu tính kế để lừa thằng này, thằng kia. Chị nói giọng tỉnh bơ, thi thoảng lại phá lên cười khanh khách. Tôi quý chị bởi cái tính thẳng như ruột ngựa, có gì nói thế, chả biết giấu diếm điều gì. Tôi cũng không bao giờ hỏi chị những câu đại loại như “Đấy là anh bồ thứ mấy của chị?”,  “Chị đang đi với ai vậy?” hay “ Chồng chị có biết chị ngoại tình không?”. Chắc hẳn chị cũng chẳng muốn ai tò mò quá nhiều về chuyện ấy. Đời mà…
    -Người ấy liệu có còn tình cảm với chị không?
    -Có chứ. Tụi chị đã có những ngày rất hạnh phúc bên nhau cưng ạ. Chị đã từng tính đến chuyện ly hôn, mang theo hai đứa con đến sống với anh. Đã từng phân chia việc anh mua một mảnh đất, còn chị sẽ cặm cụi kiếm tiền để cắm mọi thứ trên mảnh đất ấy. Thế mà chỉ vì cuộc sống còn nhiều khó khăn quá. Nỗi lo toan biến anh ấy thành một người rất khác, hay cáu kỉnh, hay tủi phận, cuộc sống cứ mất vui dần đi rồi thì chia tay sau nhiều khúc mắc. Nhưng mà chị vẫn nặng lòng…
    Câu chuyện của chị khiến tôi tỉnh ngủ. Sau một cú vấp ngã đau điếng vì tình yêu tôi đâm ra hoang mang mọi thứ. Đàn ông đối với tôi mà nói, họ hoàn toàn không thể tin tưởng được. Có chăng chỉ là tin tưởng trong trong một khoảng thời gian nhất định. Tôi muốn khuyên chị vứt quách sự mù quáng rồ dại ấy đi, nhưng tôi kịp nhớ ra là chị hơn tôi gần chục tuổi, đàn ông qua tay chị cũng nhiều. Thế thì tôi lấy gì để khuyên chị, chả nhẽ lại dựa vảo mảnh tình tí tẹo của tôi. Thế nên tôi gần như để chị độc thoại trong một buổi sáng mùa thu đẹp trời. Chỉ đến khi nghe chị bảo:
    -Em đừng bao giờ tin tưởng tuyệt đối hay thần thánh hóa một điều gì, nhất là tình yêu. Vì vậy nên nghĩ thoáng ra để cuộc sống dễ thở hơn cưng ạ. Chị cũng đã từng thần thánh hóa tình yêu, từng kì vọng rất nhiều vào cuộc hôn nhân của mình. Nhưng rồi cái lý tưởng ấy bị đánh bật ra khỏi cuộc sống này lúc nào mà không hay biết. Vợ chồng rồi cũng đến lúc chán mặt nhau, sự khác biệt trong cách sống giết chết tình yêu nhanh chóng lắm.
    -Xem chị kìa! Em vẫn chưa lấy chồng mà chị đầu độc em như thế thì làm sao em còn dám…
    -Ồ! Xin lỗi cưng, nhưng chỉ muốn dặn em vậy để sau này em không phải hụt hẫng nhiều. Gia đình chị bây giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng, để cho nó tồn tại chỉ vì hai đứa nhóc. Cưng có thể tưởng tượng được không, khi mỗi buổi sáng hai vợ chồng chị gặp nhau ở cầu thang mà đi lướt qua nhau như hai người xa lạ. Rồi tự hỏi đây là cầu thang nhà mình hay cầu thang công cộng? Cái người vừa đi qua mình có phải là người mình từng yêu? Từng đầu ấp tay gối mấy năm trời? Mình có hiểu chút gì về người ấy hay không?
    -Chị và anh ấy, ai là người ngoại tình trước vậy?
    -Chị không biết! Có thể là chị. Đàn bà chỉ khó khăn trong lần trượt ngã đầu tiên. Sau cú trượt ấy rồi sẽ là những cú trượt dài không kiểm soát.
    -Anh ấy không biết điều đó sao?
    -Có thể biết. Nhưng biết để làm gì? Anh ấy đi thâu đêm giờ này vẫn chưa về nhà, chị cũng không gặng hỏi.
    Sau khi kể liên miên về gia đình, chị lại quay lại về “người ấy” của mình:
    - Chị vừa muốn giành giật lại người ấy, lại vừa hoang mang vì sau khoảng thời gian xa nhau anh ấy dường như không thay đổi gì. Có nghĩa là nếu đến với nhau thêm một lần thì cũng có cái kết chẳng mấy tốt đẹp gì. Sao vẫn còn do dự? Rút cuộc vẫn là mù quáng. Biết là mù quáng mà vẫn dấn thân vào. Sao mà hoang mang quá cưng ạ.
                                             * * *
    Kết thúc câu chuyện của chị Khôi. Tôi còn chưa kịp nén lại nỗi chênh vênh, sợ hãi trong mình thì nhận được tin nhắn của nhỏ bạn thân “Mày ơi tao khổ quá. Thằng chồng tao hóa ra là một tay cờ bạc, giờ nợ nần chồng chất. Tao không biết lấy tiền đâu để trả bây giờ”. Nhỏ bạn tôi đang trong những ngày chờ vượt cạn, cái tin thằng chồng nó bài bạc đủ khiến tôi điếng người vì bất ngờ và thương bạn. Nó được học hành tử tế, lại vốn nổi tiếng xinh đẹp, ngoan hiền. Bao nhiêu người theo đuổi nó không yêu lại đem lòng yêu một anh chàng nghề nghiệp không ổn định quê tận Thái Bình. Gia đình nhỏ bạn phản đối kịch liệt, thậm chí còn chạy biên chế cho nhỏ bạn về quê nhà dạy học. Nhưng bất chấp tất cả, nàng vẫn theo chàng về dinh bằng một đám cưới ngậm ngùi. Lấy chồng xong, do không xin chuyển biên chế được nên nhỏ bạn xin dạy hợp đồng tạm bợ cho một trường cấp II lương ba cọc ba đồng. Anh chồng xin làm chân công nhân trong nhà máy xi măng ở huyện. Cuộc sống đã vất vả trăm bề nên chỉ sau mấy tháng gặp lại nhỏ bạn, thấy nó gầy đi mà thương xót. Điện thoại cho nó, ở đầu dây bên kia tiếng khóc tấm tức như càng xoáy vào lòng tôi nỗi hoang mang:
    -Giờ tao đang ở bệnh viện chờ lên bàn đẻ, vậy mà vẫn phải gọi điện khắp nơi hỏi vay tiền. Tao không dám than thở gì với bố mẹ đẻ vì đã cố lấy nhau thì sướng khổ phải chịu. Tao tủi lắm!
    Tôi mắng nhỏ bạn:
    -Nó cờ bạc thế mà sao khi yêu mày lại không biết thì tao cũng lạ. Yêu nhau lâu như thế, sao bảo cái gì cũng hiểu về nhau cơ mà.
    -Lúc yêu tao thấy hắn hiền lành, chỉn chu bao nhiêu thì bây giờ đổ đốn bấy nhiêu. Tao mu muội quá mày ơi.
     Tôi ngồi đờ đẫn cả buổi sáng chả thiết làm gì. Mọi thứ cứ mông lung, quay cuồng, kêu rống trong đầu ù ù như bầy ong vỡ tổ. Sau khi cố nuốt trôi suất cơm hộp, tôi nằm ngủ chìm trong cơn mơ mị. Trong giấc mơ tự nhiên hình ảnh của Phong lại hiện ra với nụ cười đẹp đến thánh thiện. Tôi từng có một thời đắm đuối con người ấy, nụ cười ấy. Đã từng yêu Phong nhiều hơn bản thân mình, tin anh hơn tin vào trực giác của mình. Đã từng nghĩ dù cả thế giới này có quay lưng lại với mình nhưng riêng Phong thì sẽ không bao giờ quay lưng lại. Tôi còn tin như thế cho đến một ngày anh ngang nhiên vứt bỏ tôi để đến với một người con gái khác. Lúc ấy tôi vẫn còn hoài nghi về sự thật trước mắt, vẫn còn mong nó chỉ là một giấc mơ…
    Từ khi Phong ra đi, mang theo trái tim tôi rạn vỡ, đến nay đã ba năm mà nó vẫn chưa lành. Cũng có nhiều người đàn ông khác từng ghé qua rồi muốn neo đậu vào cuộc đời tôi. Nhưng rồi họ lại lặng lẽ ra đi, bỏ lại những khoảng trống hoác huơ không gì bù đắp nổi. Tôi càng khao khát được yêu thương bao nhiêu thì càng nhận lại từng ấy phũ phàng. Dần dà tôi không còn muốn tin vào điều gì nữa, càng không muốn nhớ bất cứ hình bóng nào. Tôi tưởng tôi đã quên Phong từ lâu rồi, quên sạch. Thế mà trưa nay, trong giấc mơ vội vã của mình tại sao lại là hình ảnh của Phong?
                                             * * *
    Tôi bị đánh thức giấc mơ mụ mị về Phong bằng tiếng cãi vã ầm ĩ trong nhà bà chủ. Chuyện này xảy ra như cơm bữa, vẫn mấy cái chuyện lặt vặt mẹ chồng, nàng dâu thôi, tôi nghe đến thuộc làu những hiềm khích trong nhà họ. Thế mà tự nhiên hôm nay lại thấy sao mà ngao ngán, mà ngột ngạt, mà thấy như nghìn con ong vỡ tổ đang cùng lúc nhào vào châm tôi bằng chiếc lọc sinh tử của mình.
    Tôi lao ra đường, miệt mài lẫn vào dòng người, bỗng nhiên thấy mình giống mấy con ma-nơ-canh khoác lên người bộ cánh sặc sỡ nhưng mang khuân mặt vô cảm. Tôi cứ đi trong miên man suy nghĩ như thế cho đến khi đâm vào một chiếc xe phía trước. Trong lúc tôi còn sa sẩm mặt mày thì đã phải nghe một tràng chửi chua ngoa của người đàn bà mang khuân mặt dữ tợn. Tôi không nhớ bà ta đã định xông vào cấu xé tôi mấy lần. Không nhớ ai đã can bà ấy ra, cũng không biết tôi đã thoát khỏi đám đông ấy bằng cách nào. Tôi chỉ nhớ duy nhất cái cảm giác lạc lõng giữa tiếng chửi bới và đám đông vây quanh cười nói rồi phán xét. Trên suốt quãng đường trở về nhà tôi đã nghĩ, nếu như hôm nay tôi bị đau. Nếu như cần một ai đó đứng ra giải quyết mọi hậu quả. Trong những trường hợp khẩn cấp như thế tôi biết gọi cho ai? Lúc ấy mới biết, ở thành phố này tôi đơn độc đến nhường nào.
    Tôi đã 27 tuổi. Một ngày trong tôi đến và đi không có bất cứ niềm vui nào. Nó giống như chiếc áo vắt lên lưng con lừa, khi đã phải chở quá nhiều nỗi cô đơn, phiền muộn. Tôi cô đơn đến mức đã từng có ý nghĩ, nếu ai đó chạy đến bên tôi vào lúc này, thì tôi sẽ yêu người ấy suốt đời.
    Một ý nghĩ rồ dại cho một ngày rồ dại.
    Truyện tình yêu, truyện tình hay


                                                   Vũ Thị Huyền Trang

    Game Cùng Chuyên Mục

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét

Tip bóng đá ngon

  • Trôi vào cổ tích...
    Trôi vào cổ tích         Suốt những tháng năm ấu thơ, ngoại vẫn nắm bàn tay nhỏ xíu của tôi đi từ khu vườn rộng lớn của hai bà cháu, vượt q...
  • Nếu điều đó xảy ra...
    Hùng đang lúi húi lật tìm tờ hóa đơn của khách hàng lẫn trong mớ tài liệu thì nhận được tin nhắn của Uyên với nội dung “Nếu Hà Nội có động ...
  • Những tiếng xuân lòng...
        ↵ Chị ngồi nghĩ về mùa xuân của đời mình khi những tia nắng mới ngoài kia đang lung linh nhảy nhót. Có quá nhiều kí ức sâu chuỗi những ...
  • Quán lòng...
    Tôi lặng lẽ trở lại căn nhà đó, đứng tần ngần hồi lâu rồi cũng đủ can đảm bấm chuông. Bạn ra mở cửa, ngạc nhiên nhìn cái dáng vẻ thẫn thờ v...
  • Pakistan và ngõ nhỏ...
    Những đứa trẻ pakistan Hình ảnh những đứa trẻ con nằm la liệt, ruồi muỗi bu đầy, trên miệng ngậm chặt bình sữa không trong những căn lều tạm...
  • Đừng buông tay...
    Đừng bao giờ buông tay nhau thêm một lần nữa Anh gọi cho chị vào lúc 12 giờ đêm chỉ để nói với chị rằng anh sẽ đi lấy vợ dù tình yêu đối vớ...
  • Giấc mơ độc mộc…
    Những dấu chân tuổi trẻ em qua Hoa cũng sẽ vì em mà thắm… Tôi tưởng tượng ra dấu chân nơi em từng đi qua còn in lại hình những chiếc thuyền...
  • Một ngày rồ dại...
        ↵    Hôm nay là chủ nhật. Chị điện cho tôi lúc 5h sáng, khi tôi còn đang ngủ vùi sau một đêm rối bời trong mớ ý nghĩ mệt nhoài về tình ...
  • Đợi ngâu...
    Con gái ngày nào cũng tựa cửa sổ ngóng cha... Tháng này là tháng ngâu, trời cứ mưa hoài thấu cả lòng người. Chị đi chợ mua đồ ăn cho cả tuầ...
  • Chỉ còn lại giọt nước...
        ↵ Suốt quãng ngày bên nhau, Miên đã không bao giờ nói với anh về thứ linh cảm dâng lên trong cô như từng đợt sóng. Linh cảm rằng người...

Danh Mục Wap

  • Anh phải về thôi
  • Ẩ số
  • Ba người trong quán mưa
  • bạn biết gì về mùa xuân
  • Bất tử
  • Bến đỗ cuối cùng
  • Bong bóng nước
  • Bồ hòn đắng
  • Bỗng nhiên muốn ra đảo sống
  • bức tranh
  • Cá nhỏ ngược dòng
  • Căn nhà mùa xuân
  • Cầu thang tối
  • Cầu vồng bảy sắc
  • Chạy ngược chiều
  • Chỉ cần
  • Chỉ cần nhắm chặt mắt
  • Chỉ còn lại giọt nước
  • Chiều nay có một cuộc hẹn
  • Chim trời
  • Cho những người đến sau
  • chú chim
  • chủ nhật
  • chuông
  • chuông chùa
  • chuyện vụn vặt
  • cỗ xe
  • Cơm hộp
  • Đất diễn
  • Đi lạc
  • Đóng thế
  • Độc mộc
  • Đợi ngâu
  • Đừng buông tay
  • Gái lỡ thì...
  • Ghi chú
  • Giấc mơ
  • Giông gió
  • hai ngăn tủ
  • Hai nửa
  • Hậu chiến trường
  • hiên lòng
  • HPI
  • Khách trọ
  • khoả thân
  • Khu vườn
  • Lạc mất nhau
  • Lâu lâu hẹn gặp
  • Linh cảm
  • Linh hồn
  • Mang giùm em một cốc nước cam
  • mắt
  • mây
  • Một ngày rồ dại
  • Mùa nắng hanh hao
  • mùa xuân
  • Nếu điều đó xảy ra
  • ngõ nhỏ
  • Ngồi buồn phiếm chuyện đàn ông...
  • người đến từ mùa xuân
  • nhắm chặt
  • những đôi mắt
  • Những đứa con hoang
  • Những tiếng xuân lòng
  • Nữ chính...
  • pakistan
  • quán lòng...
  • sẻ nhỏ
  • Trang Rêu
  • Trôi vào cổ tích
  • truyện ngắn gay
  • truyện ngắn hay
  • truyện tình
  • truyện tình cảm sâu sắc
  • truyện tình hay
  • truyện tình hay.
  • truyện tình yêu
  • Vũ Thị Huyền Trang

Truyện tình hay | thư tình độc đáo

Được tạo bởi Blogger.

Copyright © 2012 Truyện tình hay | thư tình độc đáo all rights reserved.


Đoàn Văn Hùng