• Home
  • Kết quả bóng đá
  • Nhận định bóng đá
    Home » truyện tình hay
    Chú chim sẻ nhỏ

    Chú chim sẻ nhỏ

    chú chim sẻ
    Chú chim sẻ

    Mới bảnh mắt ra nó đã gõ cửa ầm ầm như kiểu trời sắp sập đến nơi rồi. Nó bảo:
    -Tao sắp lấy chồng và sắp dời bỏ thành phố này để đi đến một thành phố khác.
     Nói rồi nó ngồi thừ ra. Tôi hỏi:
    -Sắp lấy chồng thì làm sao mà buồn?
    Nó bảo:
    -Hôm nay đi đường gặp một con chim sẻ què, tí nữa thì kẹp phải nó. Tội nghiệp! Không biết có tránh nổi dòng người vừa đông vừa phóng như rồ ấy không?
    Nó ngồi ở phòng tôi suốt một buổi sáng. Im lặng và nhìn ra cửa sổ. Đến trưa thì nó đi, trước lúc đi nó bảo:
    -Giá như lúc ấy dừng lại nhặt con chim thì vẫn tốt hơn. Chắc nó đã chết mất rồi.
    Tôi không để cho hình ảnh con chim sẻ què của cô bạn gái ám ảnh mình quá năm phút, bởi tôi có quá nhiều chuyện để lo. Lo làm sao để mỗi tháng kiếm được trên ba triệu, làm sao nộp đủ bài cho sếp, làm sao để về thăm nhà được một lần trong cái guồng quay tất bật này. Bấy nhiêu thứ thì thử hỏi còn thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện của một con chim sẻ. Thật nhảm nhí vô cùng.
    Bẵng đi một thời gian, nó lại đến chơi nhà, không điện thoại trước, không hẹn hò mà chỉ bằng cái kiểu gõ cửa uỳnh uỳnh như trời sắp sập đến nơi rồi. Tôi đùa:
    -Đến năm 2012 chắc thượng đế sẽ thuê bà làm người đánh hồi chuông cuối cùng của ngày tận thế.
    Nó cười bảo:
    -Nhảm nhí thế là cùng.

                                             * * *

    “Chắc hẳn mẹ đã rất sợ hãi và cô độc sống trong những giây phút cận kề cái chết. Sông nước mùa lũ thì đầy, mẹ ngụp lặn với thủy thần trong từng ấy thời gian chờ đợi một bàn tay, một tiếng ai đó kêu cứu mà biết bao người dân chài làm ngơ không cứu mẹ. Lúc ấy chắc hẳn mẹ đã nhớ đến con, nhớ đến mái nhà tranh bên kia sông, gió lùa mấy mùa thêm lạnh. Chắc hẳn  những giấy phút ấy trong mẹ có biết bao nhiêu nỗi sợ hãi, sợ cái chết, sợ sự cô độc, sợ cả việc nếu mẹ chết đi rồi ai sẽ nuôi con… Hồi ấy trong nỗi đau đớn, hoảng sợ tột cùng khi mất mẹ, con vẫn còn đủ tỉnh táo để hỏi được rằng tại sao không một người dân chài nào cứu mẹ? Tại sao?
    Những ngày mưa mẹ vẫn cặm cụi lên rừng hái thuốc thận cho những người sông nước. Mẹ phải tranh thủ đi hái những ngày mưa để phơi ngày nắng. Nhiều khi không phơi kịp mẹ ngồi sấy thuốc trong bếp khi đôi chân đã sưng tấy vì cây rừng đâm phải. Mẹ đã chữa khỏi cho biết bao nhiêu người mà không lấy đồng nào, mẹ đã yêu thương họ bằng tình yêu của người chị, người mẹ. Nhưng trong chính lúc mẹ sắp chìm nghỉm giữa cơn xoáy lũ, bọn trẻ con kể lại rằng đã có ít nhất  mười người đàn ông thuyền chài đã đứng làm ngơ. Con thật sự đã căm giận họ đến nhường nào và con còn căm giận cả chính mình sao hôm ấy lại không đội mưa đi tìm mẹ… Tại sao?”
    Nó chưa bao giờ kể với tôi nghe về cuộc đời của nó. Dù thi thoảng nổi hứng lên tôi cũng gặng hỏi. Nó bảo:
    -Bao giờ chết rồi tao khác kể cho.
    Tôi phì cười, bảo:
    -Chết rồi biết ma gì mà kể.
    Nó lại thở dài, hát vu vơ, đôi khi nổi hứng nó chọc ghẹo khiến tôi chẳng yên thân làm nổi việc gì. Chọc chán nó nằm quay lưng vào tường ôm con gấu cũ rích của tôi ngủ li bì. Đấy thường là những ngày mưa.
    Đêm nọ, cơn mưa mùa hè ập đến ầm ĩ cả mái tôn, tôi ngồi viết lách linh tinh không hiểu sao lòng cứ nóng như lửa đốt. Cánh cửa lớn hút sự chú ý của tôi khi những tiếng gõ nhẹ tưởng chừng như đợt mưa rào táp vào. Chần chừ một lúc tôi cũng ra mở cửa. Nó đứng đấy, ướt lạnh, mặt cúi gằm, đôi bàn chân trần đang tím lại. Phải khó khăn lắm mới lôi được nó vào nhà.
    Chúng tôi đã im lặng khá lâu. Thi thoảng nước mưa trên cây xà cừ trước cửa nhà trọ lại đổ ào xuống, làm tôi giật mình. Những lúc ấy tôi nghoảnh lại nhìn xem nó còn thức hay ngủ, khuôn mặt đã khô hay vẫn còn ướt nhoè. Thậm chí có lúc thấy nó ngồi gục bất động trên chiếc bàn gần cửa sổ tôi phải cố gắng nhìn xem nó còn sống hay đã chết. Tệ thế đấy.
    Sáng hôm sau đang lồm cồm bò dậy tắt chiếc chuông hẹn giờ và mặc vội bộ quần áo để chạy đến cơ quan thì nó lên tiếng:
    -Bà có muốn nghe tôi kể chuyện đời tôi không?
    Nhìn cái kim đồng hồ đã chỉ quá 7h30, tức là tôi chỉ còn có ba mươi phút, chen qua bốn năm quãng tắc đường để đến cơ quan. Nếu chậm một phút cũng bị trừ lương, hỏi làm sao tôi có thể gật đầu rồi ngồi nghe nó kể. Tôi lao ra ngoài nhanh như một cơn gió.

                                             * * *

    Trời lại mưa to. Cơn mưa hắt vào cánh cửa như có ai đó đang lay gọi kêu cứu rồi đuội sức quá lại lặng im, một lúc sau lại tạt vào. Ruột gan tôi nhấp nhổm không yên. Ý nghĩ về đêm mưa hôm nào, về cô bạn gái đứng im lặng dưới mưa làm tôi giật mình chạy lại mở toang cánh cửa. Không có ai, những cơn mưa vẫn tiếp tục hắt vào cái khoảng trống, ướt hết cả thềm nhà. Tôi toan định đóng cánh cửa thì bắt gặp một chú chim yếu ớt, nằm co ro bên bậc cửa. Tôi đã đóng cánh cửa lại và leo lên giường đi ngủ dù trong lòng hơi day dứt. Nhưng những đợt mưa lại táp vào cánh cửa mạnh hơn, nó đốt cháy lòng tôi như thể nếu tôi không cứu chú chim thì tôi cũng sẽ chết vì lạnh mất. Khi tôi quay ra mở cửa lần thứ hai thì chú chim đã chết cứng mất rồi.
    Sáng hôm sau không phải là chiếc đồng hồ báo thức đã gọi tôi dậy, mà là tiếng chuông điện thoại. Người ta gọi cho tôi để thông báo rằng cô bạn gái của tôi đã chết. Tôi hỏi:
    -Sao lại chết? Bị cảm lạnh phải không?
    Ở đầu dây bên kia trả lời cụt lủn rồi tắt máy:
    -Tự tử.
                                             * * *

    “Người ta bảo làm nghề chài lưới thì không được cứu người chết đuối, vì như thế chẳng khác nào giật lấy miếng mồi của hà bá. Mà một khi hà bá đã nổi giận thì sẽ đắm thuyền, chết không tìm thấy xác. Vì thế mà những người đàn ông chài lưới hôm đó đã không cứu mẹ.
    Mẹ ơi! Con cô đơn quá. Cuối cùng thì người đàn ông ấy cũng đã dời bỏ con. Thế mà con cứ nghĩ đấy sẽ là một chỗ dựa vững chắc, con sẽ lấy chồng và chuyển đến một thành phố tốt đẹp hơn. Thành phố này thì ngột ngạt lắm, con dường như chẳng có ai thân thuộc cả. Con đã hứa với mẹ sẽ cố gắng nhưng con mệt mỏi quá rồi”
    Quyển sổ nhật kí của con bạn, tôi tìm được dưới gối. Tôi nhớ một lần nó từng bảo thứ gì quý nhất nó cũng đều để dưới gối cả. Nên khi tôi tìm được hai bức ảnh, một ảnh một người phụ nữ rất đẹp nhưng buồn, tôi đoán đó là mẹ nó. Còn một bức ảnh nữa là tôi. Khi ấy tôi thấy tim mình thắt lại.
    Đám ma nó vắng teo, bà con thân thuộc chẳng còn ai, chỉ có lũ trẻ con xóm chài đưa đi ra đồng. Lúc sống nó không muốn trở về nơi này nhưng đã đến lúc tôi nghĩ cần phải đưa nó trở về bên người mẹ thân yêu của nó. Ngày đưa nó ra cánh đồng, trời cũng mưa dữ dội, tôi ướt lướt thướt, khung ảnh nó cũng ướt nhòe như khóc. Trong giây phút ấy tôi nghĩ về con chim sẻ què giữa dòng đường tấp nập mà nó từng kể cho tôi, nghĩ về cái đêm mưa nó đứng trước cửa nhà và buổi sáng hôm sau nó đã từng hỏi tôi “có muốn nghe nó kể về cuộc đời nó hay không?”. Tôi nhớ và tôi khóc. Giá như…
    Tôi chợt nhớ về con chim sẻ nhỏ nằm chết cóng ở bậc cửa nhà tôi đêm hôm đấy. Cái đêm mà nó cũng dời bỏ thế giới này. Chưa khi nào tôi lại cảm thấy mình giống con chim sẻ nhỏ đang sải đôi cánh yếu mềm giữa một ngày trời mưa to như thế. Mà những chú chim sẻ nhỏ bao giờ cũng thật đáng thương…
    chú chim sẻ
    Chú chim sẻ

    Trang Rêu!

    Game Cùng Chuyên Mục

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét

Tip bóng đá ngon

  • Trôi vào cổ tích...
    Trôi vào cổ tích         Suốt những tháng năm ấu thơ, ngoại vẫn nắm bàn tay nhỏ xíu của tôi đi từ khu vườn rộng lớn của hai bà cháu, vượt q...
  • Nếu điều đó xảy ra...
    Hùng đang lúi húi lật tìm tờ hóa đơn của khách hàng lẫn trong mớ tài liệu thì nhận được tin nhắn của Uyên với nội dung “Nếu Hà Nội có động ...
  • Những tiếng xuân lòng...
        ↵ Chị ngồi nghĩ về mùa xuân của đời mình khi những tia nắng mới ngoài kia đang lung linh nhảy nhót. Có quá nhiều kí ức sâu chuỗi những ...
  • Quán lòng...
    Tôi lặng lẽ trở lại căn nhà đó, đứng tần ngần hồi lâu rồi cũng đủ can đảm bấm chuông. Bạn ra mở cửa, ngạc nhiên nhìn cái dáng vẻ thẫn thờ v...
  • Pakistan và ngõ nhỏ...
    Những đứa trẻ pakistan Hình ảnh những đứa trẻ con nằm la liệt, ruồi muỗi bu đầy, trên miệng ngậm chặt bình sữa không trong những căn lều tạm...
  • Đừng buông tay...
    Đừng bao giờ buông tay nhau thêm một lần nữa Anh gọi cho chị vào lúc 12 giờ đêm chỉ để nói với chị rằng anh sẽ đi lấy vợ dù tình yêu đối vớ...
  • Giấc mơ độc mộc…
    Những dấu chân tuổi trẻ em qua Hoa cũng sẽ vì em mà thắm… Tôi tưởng tượng ra dấu chân nơi em từng đi qua còn in lại hình những chiếc thuyền...
  • Một ngày rồ dại...
        ↵    Hôm nay là chủ nhật. Chị điện cho tôi lúc 5h sáng, khi tôi còn đang ngủ vùi sau một đêm rối bời trong mớ ý nghĩ mệt nhoài về tình ...
  • Đợi ngâu...
    Con gái ngày nào cũng tựa cửa sổ ngóng cha... Tháng này là tháng ngâu, trời cứ mưa hoài thấu cả lòng người. Chị đi chợ mua đồ ăn cho cả tuầ...
  • Chỉ còn lại giọt nước...
        ↵ Suốt quãng ngày bên nhau, Miên đã không bao giờ nói với anh về thứ linh cảm dâng lên trong cô như từng đợt sóng. Linh cảm rằng người...

Danh Mục Wap

  • Anh phải về thôi
  • Ẩ số
  • Ba người trong quán mưa
  • bạn biết gì về mùa xuân
  • Bất tử
  • Bến đỗ cuối cùng
  • Bong bóng nước
  • Bồ hòn đắng
  • Bỗng nhiên muốn ra đảo sống
  • bức tranh
  • Cá nhỏ ngược dòng
  • Căn nhà mùa xuân
  • Cầu thang tối
  • Cầu vồng bảy sắc
  • Chạy ngược chiều
  • Chỉ cần
  • Chỉ cần nhắm chặt mắt
  • Chỉ còn lại giọt nước
  • Chiều nay có một cuộc hẹn
  • Chim trời
  • Cho những người đến sau
  • chú chim
  • chủ nhật
  • chuông
  • chuông chùa
  • chuyện vụn vặt
  • cỗ xe
  • Cơm hộp
  • Đất diễn
  • Đi lạc
  • Đóng thế
  • Độc mộc
  • Đợi ngâu
  • Đừng buông tay
  • Gái lỡ thì...
  • Ghi chú
  • Giấc mơ
  • Giông gió
  • hai ngăn tủ
  • Hai nửa
  • Hậu chiến trường
  • hiên lòng
  • HPI
  • Khách trọ
  • khoả thân
  • Khu vườn
  • Lạc mất nhau
  • Lâu lâu hẹn gặp
  • Linh cảm
  • Linh hồn
  • Mang giùm em một cốc nước cam
  • mắt
  • mây
  • Một ngày rồ dại
  • Mùa nắng hanh hao
  • mùa xuân
  • Nếu điều đó xảy ra
  • ngõ nhỏ
  • Ngồi buồn phiếm chuyện đàn ông...
  • người đến từ mùa xuân
  • nhắm chặt
  • những đôi mắt
  • Những đứa con hoang
  • Những tiếng xuân lòng
  • Nữ chính...
  • pakistan
  • quán lòng...
  • sẻ nhỏ
  • Trang Rêu
  • Trôi vào cổ tích
  • truyện ngắn gay
  • truyện ngắn hay
  • truyện tình
  • truyện tình cảm sâu sắc
  • truyện tình hay
  • truyện tình hay.
  • truyện tình yêu
  • Vũ Thị Huyền Trang

Truyện tình hay | thư tình độc đáo

Được tạo bởi Blogger.

Copyright © 2012 Truyện tình hay | thư tình độc đáo all rights reserved.


Đoàn Văn Hùng